VƯƠNG KIỀU
Bài ca người thợ gặt
Cuộc đời tôi là năm tháng nắng nôi
năm tháng mưa côi bão tố trong lòng
hơi thở của tôi
là sự mầu nhiệm hồi sinh
của trăm năm trần ai về đời sám hối.
Tôi sám hối đời tôi
bằng những lời kinh huyền hoặc
như một niềm tin tắm gội thường ngày
tôi tắm gội
mà lòng không sạch nổi
nên trăm năm tội lỗi vẫn đầy.
Có thể!
Ngoài kia thinh không còn những lời kinh nào đó!
Lời kinh tinh khôi
mùa thu sáng tạo
tôi khát vọng về nơi sáng tạo
để mùa xuân tiếp bước mùa đông.
Ngày vẫn đi qua
tôi ngồi trên cồn cát
nhìn về biển khơi
nhìn sóng vỗ trào dâng...
những điệp khúc nghìn thu vang mãi
lời tôi yêu như sóng vỗ vào bờ.
Tôi yêu em
yêu mùa thu sám hối
hạnh phúc không phải là ngọc vàng châu báu
hạnh phúc!
Là khi em cười
nói lời yêu nồng ấm hương đêm.
Ngoài kia thinh không vang hồi chuông cầu nguyện
tôi cầu nguyện cho em
mãi mãi là hương xuân cho lòng tôi giải thoát
ra khỏi đường đời áo cơm chật chội
để mùa đông ấm áp lời yêu!
Tôi nói với em
với sợi tóc vương bay trên ngây thơ vầng tráng
ở đó em ước mơ gì?
Ở đó tôi ước mơ
mùa đông thuở ấy
khi những hạt mưa
mưa trời phố Huế
bàn chân em giá lạnh
lòng nguyệt cầm không nắm được bàn tay.
Tôi là mùa thu
đi trên chuyến tàu mùa đông cô độc
không nhìn thấy trăng sao
chỉ thấy tuyết rơi như lời kinh sám hối
trăm năm đã yêu rồi
xin nắng ấm bình minh.
Đêm!
Tôi ngồi trong lòng cổ tích
với ly rượu sầu từng đêm cô độc
ngày mai xuân ý sẽ về
tôi ngậm ngùi từ biệt mối tình không.
Gởi về em một mùa hoa bướm
để ngàn năm và mãi ngàn năm
trên cánh đồng xanh
Tôi!
Người thợ gặt
gặt đời ấm no
Ngày mai và mãi mãi ngày mai
tôi yêu em
ước tình
tình không bắt bóng.
(TCSH326/04-2016)
Tải mã QRCode
NGUYỄN CÔNG THẮNG
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT