Trang thơ Trần Việt Hoàng

09:35 22/08/2024

Những câu thơ của Trần Việt Hoàng như áng mây không ở lại mà điểm xuyết bóng mình trên dòng thời gian. Hình ảnh thơ là thế mạnh trong thơ Hoàng, soi thấy giấc mơ hao gầy, chái bếp của mẹ, lũy tre sân nhà, mái rạ tẩm đầy nhớ thương, soi thấu “tiếng chuông vọng mòn đỉnh núi”.

Nhà thơ Trần Việt Hoàng

Hình ảnh bình dị, hồn nhiên, mang lại những thao thức như vệt bóng của tâm hồn đổ xuống bể chân như; ở đó, “long lanh cũng biết cúi đầu”, mây trắng cũng thấy mình hư huyễn.
Hoàng tâm sự: “Đến với thơ là để thể hiện hơi thở tự nhiên nhất của mình, hơi thở ấy không gì khác ngoài những tâm tư, suy nghĩ, tình cảm sâu kín trước muôn vàn thiên biến của cuộc sống, con người và cả những khoảnh khắc vi tế bên trong”. Trần Việt Hoàng sinh năm 2002, quê ở Hà Tĩnh, hiện đang học tập tại Hà Nội.

                        Sông Hương



TRẦN VIỆT HOÀNG

Thăm lại

Mười ngón tay hao gầy nỗi nhớ
đêm xa tái hiện dòng sông trắng bạc
trăng xa sông vẫn còn lênh láng
dưới bóng cầu thuyền chèo đâu vội vã
sông lặng đi tưởng không còn dậy sóng
nhịp cầu trống trải đêm xa

Về bên dáng núi nhiều trầm tích
ngàn đời soi bóng mình nên lòng sông sâu thẳm
tiếng chuông vọng đỉnh đồi thông
lời cũ xưa đi về
 nhi lặng lẽ vẽ hồn mình trên bến

Đêm tình sử chạm khẽ kinh thành
tường rêu điểm trang nỗi u hoài
cây đại bên kia rơi một bông hoa
phía bên này lòng trắng như mười thềm hoa rụng
tay nải buông xuống
khất thực một cơ man nỗi buồn

Người thăm lại hòa lòng cố cung
tiếng guốc mộc gõ đường thành nói lời tri kỷ
mắt sâu như đất xứ mình
bốn bề xung quanh trầm tịch
ngọn đèn tỏ lên một ngõ lối

Cội rễ nơi này đã chạm vào bờ đáy
trăm năm vọng mãi câu hò
cổ phục giữ màu giấc mơ
không gian đầy tự sự
bụi vàng rơi xuống điểm xuyết những mặt rêu...


Mùa sen bên thành

Phiến gỗ mang những điều đã mục
ao tiền hương tỏa dậy lạ quen
đôi mắt sâu cúi nhìn đáy nước
hoa vươn mình mọc lên

Mưa đổ xuống không làm cho phía ấy ồn ã hơn
thành phố sâu thêm
bóng kinh thành lặng hắt chân mây
búp sen gầy nhung nhớ
mặt hồ xanh thao thức bóng xưa

Tiếng ngựa phi khắc khoải đêm trắng
cánh sen mỏng rũ vào âu lo
gió núi có quay về
khi tiếng ngựa phi đã loang vào hun hút

Bình minh phác sắc lên con đường trăm ngàn dấu chân
mùa sen tìm mình trong màn hình trong suốt
hương ngan ngát gửi đi cho lòng người sáng trong bình dị
vẻ khiêm nhường nơi đây còn mãi

Thành phố nào cũng có những điều còn lại
mùa sen bên thành trấn an người lạc bước
vội tìm lối rẽ làm chi
khi hương thơm đã ăm ắp kinh thành…


Khúc rừng

Những con kiến ôm trứng đỉnh đầu
cuộc chuyển di bao năm vẫn nối thành hàng
chưa tìm được điểm cuối
lưng đồi nhưng nhức nắng
cỏ khô gãy trước mặt người ngái ngủ
rặng buồn xanh đợi những cơn mưa

Tiếng sột soạt bàn chân gửi lên cánh rừng
gốc cây giữ lấy vệt lưng dài
sải cây che mắt mỏi
chiều không nói
chiều có nhiều những vệt thâm
nỗi thinh lặng này không làm nên vẻ u tịch

Bầy chim trở về khôn nguôi tìm tổ cũ
dấu mùa thu xưa còn nằm dưới thảm lá mục
chim xanh đập cánh hót gọi
tiếc nuối một vạt chiều

Vội vã làm chi
tiếng chuông vọng mòn đỉnh núi
cây sống cuộc đời vắng lá
di chỉ chân ai gửi lại những cảm thương
sương ở đây không vỡ vào ban mai
nên long lanh cũng biết cúi đầu

Cơn mưa rủ nhau đi trốn
rặng buồn ngày một xanh hơn
lòng thung hoa trắng dốc mình nở muộn...

(TCSH425/07-2024)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất