Nguyễn Hữu Quý - Bùi Sỹ Hoa - Nguyễn Đức Hưng - Trần Huy Minh Phương - Hoàng Vũ Thuật - Lâm Bằng - Tô Ngây
Tác phẩm “Sen 2” của NSNA Văn Đình Huy
NGUYỄN HỮU QUÝ
Xuống đò
Xuống đò để biết sông Hương
Thơm thao câu lý mười thương xuôi dòng
Thượng huyền gác mái cong cong
Trăng khuya cũng nét Huế trong cung đàn
Gảy lên, xuôi ngược, hợp tan
Binh đao mấy đận hoang tàn Cố đô
Bây chừ nón vẫn bài thơ
Áo sông vẫn tím như chờ đợi tôi
Xuống đò phác nét xa xôi
Mấy trăm năm Huế một trời thi ca
Một em chẳng lụy ngọc ngà
Một tôi trở lại la đà si mê
Chao ơi, đến Huế là về
Cõi thơ, em với dãi dề sông Hương
Chao ơi, đến Huế là thương
Thương từ tiếng “dạ” gió sương nhẹ lành
Mong đừng kiếm dựng trời xanh
Hương giang cứ rứa để dành cho nhau
Bận lòng chi chuyện nông sâu
Dòng rung phách nhịp lâu lâu xuống đò...
BÙI SỸ HOA
Sông cạn
Sông mây trôi rạc trời hè
Sông xanh gầy bãi cát
Nước ngầu bóng bờ tre
Cuối nguồn hẹp như đầu nguồn
Trăm suối không tụ thành sông cả
Lở bồi thớ đất âm âm
Khởi từ róc rách ngọt trong
Khao khát dòng dòng chảy xuôi
Ai hay nặng sóng sóng dâng ngược
Chưa tới biển đã tự mình đánh mất
Giấc mơ buồm rách
Đẫm trong xanh mát đời sông
Những trang đời người mặn chát

NGUYỄN ĐỨC HƯNG
Trốn chạy
đêm thành phố mảnh trăng nứt toác
một dòng người lặng buồn rời căn phòng trọ
không còn đủ thời gian mặc cả với thị thành
đêm thở dài trong giấc mơ mắc cạn
em trở mình mấy lần trong đêm?
thành phố ồn ào hơi thở chỉ lặng im
dưới ngọn đèn đường những gương mặt nhoẹt nhòe ý niệm
chạy về đâu khi hy vọng đến phút giây khâm liệm
ánh mắt chực chờ bủa vây
em mọc nỗi đau trong lồng ngực tôi đây
đêm thành phố đóng khung bằng bao lơn nhức nhối
dọn sạch vết sạn chai trên bức tường nứt gãy
về thôi em ta đi cùng nhau
đến một ngày khi nguôi ngoai nỗi đau
ta và em lại trở về thành phố
lau sạch khuôn mặt buồn ém trên bức tường loang lổ
dọn lại căn phòng chưa cũ
sửa chữa lại nỗi buồn
ta sẽ cùng em đứng dậy
ghép lại mảnh trăng… dưới bóng sông gầy

TRẦN HUY MINH PHƯƠNG
Gối đầu lên sông nghe sóng hát
Có phải hôm nay cúp điện
anh không nhắn gọi em
đường truyền wifi chập chờn
trong xó tối đời nhau
ta khóc
có phải anh vô tâm
chuyện nắng, mưa
câu mở lời ẩn ý
em gói ghém thả gió vào ngày
tóc chúng mình dần phai
con chúng mình dần lớn
hai nửa tâm hồn chưa từng xa cách
dẫu vạn dặm hành trình kiếp nhân sinh bao lần cách biệt
mùi thơm còn bên nhau vời vợi đất trời
em có hờn dỗi chi hay buồn đã quen đêm tối
anh nghe trăng vỡ giữa ngàn sao
anh muốn gào lên và chạy đến
chúng mình một gia đình
chùng chình qua bến đục trong
kệ miệng đời tối sáng
rau củ qua ngày
nhìn con cười khôn lớn
chúng mình già cười lại thuở đôi mươi
đừng khóc nữa nha em
thôi đau dài
đất cồn bồi bãi phù sa xanh màu cây trái
chúng mình in trên sóng nhịp võng chao lời ru
nương nhau về bến mộng
trăng đã treo giữa trời
sáng lắm
sông hời, hỡi sông...
HOÀNG VŨ THUẬT
Nhạc Trịnh
Cho Trương Yến Nhi
Tôi đã sống cùng Trịnh mà chẳng hiểu Nhạc Trịnh
em gái hát “Một cõi đi về”
tôi thấy mình ngơ ngác làm sao
em đã đi trước tôi nửa thiên niên kỷ
hoàng hôn bùng lên khi đốm lửa sắp tàn.
Ta không đơn chiếc
Không bay bằng đôi cánh
tiếng chuông nhà thờ bất tận
đưa ta đến miền thời gian không vô biên
sương hay bóng của cây
nơi những ngôi sao ríu rít
chờ đêm xuống chớp sáng
ngón ngón
bật lên âm thanh đã tắt từ lâu
tạm biệt cỏ xanh
lửng lơ cùng khuôn hình khác
những chiếc thang mây
nối dài nhẹ nhõm
cốc rượu bừng bừng
sau nghìn năm chờ nhau
lặn sâu da thịt đốt cháy ban trưa
thêm lần nữa tái sinh.
LÂM BẰNG
Cánh đồng chiều
Cánh đồng sạm gương mặt thời gian
Thời gian nhặt nhàu chân rạ
Gàu sòng xì xoạp bờ be
Xoạc cẳng mục đồng nắng hối.
Cỏ bợ rũ vội
Ống mồi rã rượi cẳng chân nhung nhúc lũ đỉa phải vôi
Mảnh chiều hôm nguệch ngoạc tia nắng cuối ngày
Lũ trẻ lau nhau hôi cá vũng gàu sòng
Bùn đất bết bê khóe miệng cười trúng vụ
Hả hê
Đòng đong cân cấn nón mê
Nghé ọ... nghé ọ... giục chiều về...
Ráng đỏ quạch chân đê
Chiều sẫm hạt
Cánh đồng sàm sạm gương mặt cuối chiều.

TÔ NGÂY
Quê hương
Xe đưa người xa thung lũng cũ
Con đường dài bụi đỏ hai hàng dương
Tôi đứng nhìn theo mắt buồn vời vợi
Trời thì xanh mà mây trắng vô cùng…
Người về quê hương nơi vùng biển mặn
Hoàng hôn buồn tím trên bãi chiều xa
Tiếng sóng vỗ từng đêm về ru ngủ
Những người đi đi mãi, biệt quê nhà
Thành phố dòng sông chia đôi nỗi nhớ
Em thì xa tình thơ trắng lãng quên
Biết bao nhiêu cơn mưa chiều đổ xuống
Xóa nhòa con đường cũ dấu chân chim
Mấy năm rồi tôi chưa về thăm lại
Chắc hàng cây bên đường đã lớn khôn
Chiều nay chợt thấy lòng mình thương nhớ
Về nhìn mùa thu trong mắt em buồn
Nơi đây cũng có một dòng sông
Một dòng sông chảy quanh thung lũng buồn
Cuộc sống quạnh hiu mưa chiều nắng quái
Từng đêm dài giấc ngủ trở bâng khuâng
(TCSH426/08-2024)
Tải mã QRCode
ĐINH THỊ NHƯ THÚYĐã buồn trước cho những ngày chưa đếnnhững chia xa đang sum họpnhững mỏi mệt đang hân hoannhững bóng tối khuất lấp đang rực sángĐã nhìn thấy vết chémròng ròng máu đỏ tươi trên da thịtnhư nhìn thấy bước chân người hành khấtchậm rãi lê trên đường
Ở những đỉnh cột
Như lời tình tự
Sinh năm Nhâm Thìn, Phan Văn Chương từng tham gia quân đội, hiện là hiệu trưởng trường THCS Quảng Phương, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Thơ đến với anh như người tình muộn. Có điều anh biết chọn lọc, học hỏi, vượt qua những cản trở thế tục, tiếp thu cái mới của đời sống văn học hôm nay đang chuyển đổi. Nhờ thế thơ anh sớm tạo được không gian riêng, cách nói riêng. Phan Văn Chương chứng minh rằng, ở bất kỳ lứa tuổi nào, người ta vẫn có thể tìm cách vượt lên, nếu tự mình khai phá, xác lập được con đường mình đang đi. HOÀNG VŨ THUẬT
Hoàng Vũ Thuật - Lê Thái Sơn - Thiết Mộc Lan - Ngô Hà Phương - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Quốc Hiền - Phan Bùi Bảo Thy
Năm sinh: 1950Quê quán: Đại Lộc, Quảng NamThơ đã in trên nhiều báo, tạp chí, tuyển tập (1971- 2004)Đã xuất bản: Trong hoàng hôn gió (1995), Trăng của ngày (1999), Thơ bốn câu (2001), Bài ca của gió (2002), Phía sau tôi (2003).
Bóng xưa Đập cổ kính ra tìm thấy bóng Xếp tàn y lại để cầm hơi Tự Đức
TRẦN PHƯƠNG TRÀ Kính viếng bác Hoài Chân Nguyễn Đức Phiên. đồng tác giả “Thi nhân Việt Nam”, 1941
Từ Nữ Triệu Vương - Trần Thị Vĩnh Liên - Chử Văn Long - Lê Văn Kính - Nguyễn Quốc Anh - Ma Trường Nguyên - Tôn Phong - Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Đức Tiến - Đặng Nguyệt Anh
Lam Hạnh - Tuệ Lam - Chử Văn Long - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm
Tên thật: Nguyễn Phạm Tú TrinhSinh 1983Sinh viên Khoa Ngữ Văn - Đại học Khoa học Xã hội và Nhân vănGiải nhất cuộc thi thơ “Đất nước và lục bát” của báo Tuổi Trẻ. 2003.
NGUYỄN TRỌNG TẠO chọn và giới thiệuThời Thơ Mới ở ta đã có thơ hình thoi, thơ hình tam giác, thơ hình thập giá... Và bây giờ thơ “tân hình thức” của người Việt ở hải ngoại cũng đã làm nao lòng một số người làm thơ trong nước. Những loại thơ hình thức ấy thường là bắt chước những cách tân kỳ dị của thơ phương Tây từ thế kỷ XIX đến ngày nay. Thực ra thì thơ chữ Nho ở ta cũng đã từng có thơ hình tròn, thậm chí có bài đọc được đến 18 cách, nhưng những “người hiện đại” ở ta lại thường vẫn chuộng thơ Tây và từ đó cũng “sáng tạo” ra những hình thức kỳ dị khác gây chú ý cho người đọc (xem).
…Cả rừng cây thấy mẹ cườiMẹ ơi! nước mắt đầy cơi đựng trầuThác ngàn xa vẫn nguyện cầuVô thường! mẹ nhuộm biếc màu trời xanh.
Có phải em là HuếDùng dằng tôi chẳng muốn xaHỡi em gái Huế dạo qua bên cầuMắt đen, tóc mượt mái đầuCười duyên như thể từ lâu thương rồi
Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Tùng Bách - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Anh Dũng - Văn Công Hùng - Lê Thiếu Nhơn - Công Nam - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm - Ngô Minh - Trần Văn Khởi - Lê Ngã Lễ - Trương Đăng Dung - Đặng Kim Liên - Tạ Vũ - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Hàn Chung
Sinh năm: 1952 tại Nga Sơn, Thanh Hoá.Hiện đang công tác tại Hà Nội.Tiến sĩ Sử học, Phó giáo sư Xã hội học.Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
...Ta cứ hẹn gặp nhau nơi HuếGió xòa lang thang tóc thả mờiMắt lá nghiêng cười cho ai đợiAnh để lòng bỏ ngỏ cõi hoang...
Khoảnh khắc Cõi yêu Tự khúc
Võ Quê - Nguyễn Xuân Sang - Hồ Ngọc Chương - Duy Phi - Trần Thị Ngọc Lan - Nguyễn Hưng Hải - Huy Tập - Vương Anh