Võ Kim Phượng - Nguyễn Hồng Vân - Huỳnh Thị Quỳnh Nga - Ngô Mậu Tình - Vĩnh Thông
Tác phẩm "Nét xưa" (Đồ họa tổng hợp, 100cm x 120cm, 2024) của họa sỹ Nguyễn Thị Lan
VÕ KIM PHƯỢNG
Ngày nào đó
Ngày nào đó khi trở về với đất
Có còn nghe... ta... tuổi ấu thơ
Mỏi cánh diều vấp trong chiều gió chật
Dòng sông xanh uống cạn những lở bồi.
Ngày nào đó khi trở về với đất
Mái nhà tranh vách đất, mẹ già
Cay khói bếp lên ruộng đồng chưa gặt
Luống mồng tơi non nớt bữa cơm xa.
Ngày nào đó...
Ta trở về với đất
Dưới lưng ta hơi thở mẹ hiền hòa
Ngày nào đó...
Ôi những ngày xưa lắc
Ôi những ngày xa... những ngày xa.
NGUYỄN HỒNG VÂN
Chạm gió
cánh thiên di tầm tã gió chướng rủ mây về
gánh sân ươm hạt thóc nảy vàng mơ
nụ hôn mặn mòi hơi thở biển khơi
ngỡ ngàng ru tim yêu thổn thức
phút bồi hồi ươm hạt gió nảy mầm rêu
rọi giọt nắng cuối ngày rưng rức
tán me ngày cũ sõng soài xanh mộng mị
thổn thức hư không rộn rã tiếng chim di
lẳng lặng phù du mùa xưa khơi đáy nước
nắng xiên khoai soi bóng hắt lòng xiêu
cà phê phi trường, mưa đan dày nỗi nhớ
kỷ niệm ùa về rỉ rả khúc không nhau
chật nếp nghĩ ngày buồn so hạt thóc lép
con ốc sên co phía nào cũng hẹp
căn phòng rỗng rang những phù phiếm
giật mình cắn môi mình ngỡ lạ xa vừa chớm
khẽ cô đơn
rụng giọt chuông lòng...

Sa mưa
Hẹn ước tháng năm thấp thỏm
Mưa rơi trên lưng tắc kè hoa
Đêm bừng tỉnh ngọ nguậy cánh gián
Trang thư vàng nhòe nhoẹt mùi ký ức
Nàng nhớ tiếng hát bolero giọng nhừa nhựa của anh
Mưa, gián, tắc kè nắc nẻ quyện đêm dan díu không người
Khi mưa xuống
Khi mặt đất nở luống cày
Khi mặt trời khép lời chia cắt
Cơn mưa giao phối lùng nhùng hư ảnh
Duyên nối bằng hằng hà sa số sợi chỉ đỏ cột cọng tóc phai phai
Bền bỉ
Ngón tay gầy
Trong mưa hư hao quầng mây hạnh phúc
Sa mưa…
Luống cày ôm mầm non bật khởi
Gân guốc làn da rám nắng ánh mắt nâu
Trùng trùng mùi vô ngôn
Hoa cúc trắng
Mùa mưa đầu
Rơi rơi rơi…

HUỲNH THỊ QUỲNH NGA
Hẹn Sa Pa
Đôi khi không thể đi bằng đôi chân trần đó
Nhưng vẫn thích đến và chạm vào sương mai
Bước nhẹ lên mây trắng
Nghe gió nâng cổng trời
Nghe không gian rộng mở đến vô cùng
Đôi khi những điều có thể không chạm đến
Nhưng thôi cứ để lơ lửng như vậy
Sa Pa mùa này chắc chưa có tuyết
Nhưng Ô Quý Hồ vẫn lộng lẫy mây
Biển mây mênh mang
Nhẹ tênh… một nét đẹp lạ lẫm và ngây ngất
Biết đâu. Biết đâu
Mai đôi chân ấy sẽ đến
Chào Sa Pa.
Hẹn em phiên chợ tình giữa biển mây thơ mộng đó…

Khúc mưa xanh
Em biết đó mưa đã về như hát
Mùi rạ rơm vừa chắp cánh bay lên
Mưa đã mọc trên mi. Những cánh phượng bắt đầu thắp đỏ…
Trên những chiếc lá xanh. Mùa lửa cháy
Ta nghe mùi diệp lục thở
Trên tay em. Mùa hạ đương về
Ngày trôi xanh như lá
Những giọt linh hương vừa trổ xuống nơi này
Em về gieo mưa xanh. Ta trổ lòng mình
Theo tiếng đỗ quyên vàng trong nắng
Mưa bay lên đất xanh nhịp thở
Mưa hồi sinh những ký ức linh hương
Em có nghe trời xanh mi mắt
Ta đã hát những câu thơ thành thật
Bên ngõ vàng trông bóng áo em qua…

NGÔ MẬU TÌNH
Tôi và bạn
Trước bàn trà
tất cả thơm mùi thanh khiết
riêng tôi và bạn
câu chuyện về phía tục trần.
Chúng ta giãn đều những niềm vui
mà chú sáo nâu ngoài kia không thèm hót
những thân trà nóng bình co rúm
chén buồn chia đôi.
Bạn và tôi
hai con ngựa từ một máng cỏ
chuyện trò phi đến chân trời
mới hay giậm chân một chỗ.
Chúng ta không đứng xếp hàng
chẳng chen chúc vì cỏ
mà hý vang
xanh cả cánh đồng.
Rong chơi
Bông hoa nở tiếng khóc nhân gian
vạt gió lùa mắt em chiếc cầu trĩu nắng
trong bào thai của cỏ
dậy mùi đất ấm chân cầu
Trong lâu đài chứa nhiều điều bí mật
ta hồi hộp màu nắng ngày mai
Chiếc gương em soi dậy trăng mười tám
cầu ánh sáng lung linh
nhiệm màu khúc hát
Khi thanh âm vang lên bờ suối
ta đếm cuộc rong chơi
nhìn em từ bài thơ mới viết
lá lặng im xanh huyễn cánh rừng

VĨNH THÔNG
Thành phố mưa
Thành phố mưa
Hạt nhòe ô kính
Dày như hồ nước mắt thời gian
Không đủ ấm một vòng tay siết chặt
Có còn ai mở lòng san sẻ
Đón những chiêm bao?
Thành phố mưa
Ăm ắp ban mai
Dường như lối em về rất vội
Không còn người hát nụ hôn chiều
Chỉ phố cất lời nồng nàn đã cũ.
Có phải em là người vuốt mái tóc tháng năm?
Gương mặt cô đơn gần rỗng úa
Con sẻ nâu nói điều chi rất lạ
Cõng mùa băng băng đôi gánh trĩu buồn.
Những chuyến mưa vẫn chìm nổi đa đoan
Dằng dặc dãy tứ thơ buồn rơi vãi…
Dằng dặc cả phố dài chông chênh mãi
Trước đêm về vắng những ngón tay đan.
Chia tay cửa rừng
Cửa rừng này, tạm biệt thôi
Mỗi người về với nổi trôi phận đời
Trên đầu, trời mãi xanh tươi
Cỏ hoang mặc sức rối bời, dưới chân.
Về rừng như gặp cố nhân
Sóng phiền may được đôi lần lắng trong
Ngàn cây hòa sắc hư không
Lô nhô đá tảng rêu phong trăm mùa.
Về rừng hạnh ngộ bạn xưa
Bật cười nhân thế cợt đùa điêu ngoa
Đứng lên nào bạn cùng ta
Bước đi như để xóa nhòa dấu chân.
Hợp tan gẫm được mấy lần
Cuối cùng trả lại phong trần mà thôi.

(TCSH425/07-2024)
Tải mã QRCode
Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu
LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.
PHAN TRUNG THÀNH
Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân
PHẠM XUÂN PHỤNG
TỪ HOÀI TẤN
LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).
TRẦN ĐỨC LIÊM
Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như
Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên
DUY TỪ
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
Tường Thi (gt)
LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.
Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.
(SHO). Người đã ra đi thật rồi
Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp
Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân
NGUYỄN PHI TRINH
NGUYỄN DUY
Đặng Huy Giang - Nguyên Quân - Mai Văn Hoan - Nguyễn Miên Thảo - Phan Văn Chương - Phạm Xuân Phụng