VÂN PHI
Tác phẩm “Bình minh trên đầm Quảng Lợi” của NSNA Nguyễn Văn Trực
Bản phác thảo thời gian
Tháng bảy, ai bắc cầu cho đôi uyên ương hò hẹn
cơn nắng ho khan xám vàng đọt lá
mẹ gánh con nước chiều tưới mầm hạ nương ngô
Tháng bảy, ta tìm gì từ những hàng cau khô
gió thốc cay xè đôi mắt
đôi bàn tay vuốt mềm khuôn mặt
búp sen trên đỉnh tháp Chàm vỡ nắng mê miên
Tháng bảy, phủ dụ bước chân
ta như đi hoang vào nghìn năm cổ tích
xa ngái trăm miền
áp tai vào thớ gạch
nghe tự trong lòng đất
thủ thỉ câu chuyện tình của chàng Chế Mân si cuồng
và nàng công chúa Huyền Trân
Tháng bảy sông xanh
tưới mát hồn trần
bốn nghìn năm thăng trầm thế cuộc
ta nhặt những mảnh vỡ của thời gian từ muôn kiếp trước
trái tim vẫn bổi hổi lạ kỳ trước điệu múa Chaligia
Ai đã trải mầm sống vào đất từ những hạt phù sa
dọc miền sông Côn tự thượng nguồn về nghìn trùng sóng vỗ
ta vẽ một giọt mưa rơi nghiêng vào nhớ
phác họa cuộc trần ai…
ta nhìn lại ta những tháng năm dài
rêu hoang cuộc tình như thành phế tích
ta biết tìm gì giữa biển đêm cô mịch
bụi gió sương phai…
Cánh hải âu tung trời vẽ một vầng trăng đã khuyết
lẻ những mùa vui
em xa tôi…
bình minh nhòe con sóng,
hoàng hôn về trên cát ru một khúc tình côi.
Còn đâu những mùa vàng nghịch ánh chiều rơi
võ vàng trăng/ vẽ một tôi/ dại khờ.
Giấc hải trình
Những ngọn gió về phía cánh buồm nào
chao chát chân mây
cánh hải âu chở một bầu trời
biển chở một chiêm bao
người mơ giấc cá tôm trở về
Phía hừng đông, những ngôi sao còn cài lên cúc sóng
bầy rêu lang thang
con phù du dang dở một hành trình
nghe đâu đêm qua chúng mắc câu vào một vì sao lạc
Cồn Cỏ, Chân Mây, Cù Lao phía nào xuôi Nam ngược Bắc
sóng chất đầy khoang thuyền
người neo vào một giấc khơi xa
Đêm đêm, phía ngoài vũ trụ
dường như ai đó đang ngoái nhìn
lo những chiếc thuyền sắp rơi ra khỏi biển
rơi ra khỏi những quỹ đạo
Thuyền vẫn đó
như biển vẫn đính vào vòng xoay quả đất
hấp lực nào giữ chúng ở lại
như mắt em chẳng then cài
sao nhốt mãi một tôi...
(TCSH425/07-2024)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất