VÂN PHI
Tác phẩm “Bình minh trên đầm Quảng Lợi” của NSNA Nguyễn Văn Trực
Bản phác thảo thời gian
Tháng bảy, ai bắc cầu cho đôi uyên ương hò hẹn
cơn nắng ho khan xám vàng đọt lá
mẹ gánh con nước chiều tưới mầm hạ nương ngô
Tháng bảy, ta tìm gì từ những hàng cau khô
gió thốc cay xè đôi mắt
đôi bàn tay vuốt mềm khuôn mặt
búp sen trên đỉnh tháp Chàm vỡ nắng mê miên
Tháng bảy, phủ dụ bước chân
ta như đi hoang vào nghìn năm cổ tích
xa ngái trăm miền
áp tai vào thớ gạch
nghe tự trong lòng đất
thủ thỉ câu chuyện tình của chàng Chế Mân si cuồng
và nàng công chúa Huyền Trân
Tháng bảy sông xanh
tưới mát hồn trần
bốn nghìn năm thăng trầm thế cuộc
ta nhặt những mảnh vỡ của thời gian từ muôn kiếp trước
trái tim vẫn bổi hổi lạ kỳ trước điệu múa Chaligia
Ai đã trải mầm sống vào đất từ những hạt phù sa
dọc miền sông Côn tự thượng nguồn về nghìn trùng sóng vỗ
ta vẽ một giọt mưa rơi nghiêng vào nhớ
phác họa cuộc trần ai…
ta nhìn lại ta những tháng năm dài
rêu hoang cuộc tình như thành phế tích
ta biết tìm gì giữa biển đêm cô mịch
bụi gió sương phai…
Cánh hải âu tung trời vẽ một vầng trăng đã khuyết
lẻ những mùa vui
em xa tôi…
bình minh nhòe con sóng,
hoàng hôn về trên cát ru một khúc tình côi.
Còn đâu những mùa vàng nghịch ánh chiều rơi
võ vàng trăng/ vẽ một tôi/ dại khờ.
Giấc hải trình
Những ngọn gió về phía cánh buồm nào
chao chát chân mây
cánh hải âu chở một bầu trời
biển chở một chiêm bao
người mơ giấc cá tôm trở về
Phía hừng đông, những ngôi sao còn cài lên cúc sóng
bầy rêu lang thang
con phù du dang dở một hành trình
nghe đâu đêm qua chúng mắc câu vào một vì sao lạc
Cồn Cỏ, Chân Mây, Cù Lao phía nào xuôi Nam ngược Bắc
sóng chất đầy khoang thuyền
người neo vào một giấc khơi xa
Đêm đêm, phía ngoài vũ trụ
dường như ai đó đang ngoái nhìn
lo những chiếc thuyền sắp rơi ra khỏi biển
rơi ra khỏi những quỹ đạo
Thuyền vẫn đó
như biển vẫn đính vào vòng xoay quả đất
hấp lực nào giữ chúng ở lại
như mắt em chẳng then cài
sao nhốt mãi một tôi...
(TCSH425/07-2024)
Tải mã QRCode
TỪ HOÀI TẤN
HOÀNG VŨ THUẬT
MAI VĂN PHẤN
PHÙNG TẤN ĐÔNG
Trương Đăng Dung - Hồ Thế Hà - Đông Hà - Phạm Nguyên Tường - Trần Ngọc Trác - Lê Hưng Tiến - Nguyễn Man Kim - Hà Duy Phương - Phan Trung Thành - Hường Thanh - Lâm Hạ - Vũ Thiên Kiều - Trần Thị Tường Vy - Lê Vĩnh Tài - Bạch Diệp - Nguyễn Văn Vũ - Đinh Thị Như Thúy - Nguyễn Thanh Mừng - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Hạnh Ngộ - Nguyễn Hữu Trung - Phan Lệ Dung - Trương Đình Phượng - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Tất Hanh - Ngàn Thương - Phạm Quyên Chi - Anh Thư
THÁI KIM LAN
TRẦN VẠN GIÃ
NGUYỄN ĐỨC TÙNG
LƯƠNG NGỌC AN
Nguyễn Thị Thúy Hạnh từng viết “Thơ ca, chẳng phải sao, trước hết là lời tự sự của/ về thân phận?” (Những chuyển động chữ), và trong một bài thơ khác, lại viết: “Sau lưng tôi/ Một chiếc bóng bị thương” (Hà Nội)...
Huỳnh Gia - Lê Hào - Bùi Kim Anh - Nguyễn Hàn Chung - Phan Nam - Nguyễn Chí Ngoan - Võ Văn Luyến
SƠN TRẦN
NGUYỄN THÁNH NGÃ
TRẦN HUY MINH PHƯƠNG
PHAN DUY
ĐÔNG TRIỀU
NP PHAN
NAM NGUYÊN
NGUYỄN HOÀNG THỌ
Trần Thu Hà - Nguyễn Thiền Nghi - Trần Văn Liêm - Đặng Văn Sử - Trần Đức Tín - Trần Thanh Thoa