TRẦN VĂN LIÊM
Ảnh: tư liệu SH
Gió thùy dương
Tôi xin em
Đừng như mây
Đừng như gió thùy dương
Thổi bay mất
Mùa hè
Đừng thổi tiếng ve trôi xuôi theo dòng Hương ra biển...
Tôi xin em
Đừng như gió ngày xưa
Thổi tan giấc mộng đầu
Đừng thổi tiếng lòng ngược sóng Tam Giang
Bỏ lại khúc sông sâu Ô Lâu dùng dằng Bồn Phố
Rát mặt nắng quái
Rát mặt mưa mùa
Rát mặt mẹ xứ sở khoác áo vàng ra cửa Khâu ngóng đợi bóng đò...
Xin em đừng bay
Ới mùi hương
Loài giả hạc đêm đêm cung tỏa chén trà bè bạn
Cô đặc tình nhau hạt muối lấm cát thì thầm
Cuối dòng đầu bãi
Nêm vào cho mặn mòi sông biển quê mẹ
Nêm cho long lanh ý niệm
Đồi núi quê cha...
Chiều tàn rơi trên non cao
Chiều vàng rơi lên ca dao
Rát mặt cơn giông chém ngang khuôn mặt ruộng đồng
Trạch Phổ rạp mùa thóc lép
Tiếng chim cu gáy giục giã nỗi buồn bài thơ
Lệch vần
Lệch điệu...
Tôi xin em đừng bay
Đừng bay
Ơi cánh hạc thiêng neo gió thùy dương
Neo đậu chốn quê mùa đậm ngát hương trầm
Xin cho trăm năm dâng tràn tin yêu
Cho ngày mới rộn tiếng chim xanh và tiếng ve trong
Hò hẹn
nhét đầy túi xách bài ca của gió mây
chiều không hẹn núi câm
sương hay mưa lay bay giấc mơ mù màu
suối sông độ phiên bản xoáy
tháng mười theo mây trắng
em về…
tháng mười cỡi mây trắng
em về
nhóm bếp lạnh tro quên
từng xâu ký ức đọng nước tươm tướm
xới mưa tung vũng nhớ
rưng rức ai ngoài hiên khuya?
lần theo vệt xước cánh chim thiêng
trôi tôi vào vùng tóc em sâu rộng
ngất ngưỡng bài ca đậm hương bồ kết
hòa trộn mùi hẹn hò trấu tro âm ỉ cháy
tháng mười nương mây trắng
em về
tiếng lá bay có gì buồn
bồ hóng vương tóc có gì buồn
lược sừng chải lên dĩ vãng
chớp lòe bão giông...
(TCSH426/08-2024)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT