Chùm thơ Thy Nguyên

14:28 09/09/2024


THY NGUYÊN

Ảnh: tư liệu

Viết khi con mười sáu

Tháng bảy. Trăng quên rọi tường ngõ nhà mình
Mẹ vớt vội vàng an nhiên bất định
Con và em xa mẹ một vòng ôm chặt
Giấc ngủ muộn. Mẹ nghĩ về bát canh thiếu bàn tay cha.

Con mười sáu hỏi câu gì cũng một nửa
Nửa gửi về đâu mẹ biết rồi quay đi
Mẹ cúi đầu chào những ăn năn đã gẫy
Mẹ cúi đầu chào những đêm mọc rễ trở trăn.

Tháng bảy. Hơi nước còn mong manh
Cơn mưa ru ngoan bốn bức tường xám lạnh
Con gối đầu cuốn sách tháng bảy
Ghi tên con vào cuốn sách đời mẹ an nhiên.

Tháng bảy. Trăm lượng mưa rơi cuối vồng vườn
Mẹ ôm con cách một vòng ôm biển rộng
Mẹ mơ ước mỗi sáng được chải tóc con mềm mượt
Ngắm con cười trong giấc mơ ngoan.

Chào cô gái tháng bảy nở mùa lược gương...


Ngày mai chị tái hôn

Bao hạt mưa
Nhân gian chọn dột về một hướng
Ướt tiếng dế vườn khuya
Ướt phía gối mẹ nằm.

Ngày mai chị tái hôn
Những cây cầu chạm đời Tô Thị
Cong queo bật rễ
Khắp ngả đường trơn
Vụn gằn hắt cũ
Táp bậc thềm rối quanh.

Ngày mai chị tái hôn
Cứ nghĩ gầu hớt giếng chua cần năm tháng gạn lành
Cơm canh chị dâng cuối ngày bọc vàn hiếu thảo
Hôm chị lược gương sửa soạn
Cha ngồi giữa sân quệt ngang mày mắt.

Tháng bảy
Cây nhãn già đổi mùa thưa thớt
Ngón tay khuya cha lần rượu cuối giường
Bậc thềm nhà mình đóng đinh nỗi nhớ
Mẹ ấp tay phải vào tay trái khóc ngang.

Tháng bảy
Trời đã kịp thương đâu mà tơ hồng vội thế
Se những tháng năm góa bụa vào ngăn
Ngày mai chị tái hôn
Cơn mưa nhớ bơi ngược
Ướt phía em thôi
Khô hướng chị đi…

Xa xăm quá gửi cầu xin vào núi
Trổ cùng cây
Cùng gió
Cùng mây.
Gửi bức tường
mái hiên
Con dốc.
Gửi người khâu lành vết đứt mới khô…

Trăm hiu hắt
Trăm lời thương
Buộc kín
Khoảng trống thưa
Lễnh loãng vỗ đau
Mưa dẫu sa
Nắng dẫu gầy
Nhà mình góc nhớ nở thương kín vườn…

(TCSH426/08-2024)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất