PHAN LỆ DUNG
Ảnh: tư liệu SH
Tháng ba đi rồi
Mùa xuân ngã xuống vai người đàn ông tóc đã đổi màu
chiếc áo nâu loay hoay trong gió
con giả đồng ngước mặt đi về phía đồi thông
sau lưng cỏ khô và gió
đầu đường kia con bìm bịp nhặt lá ngô đồng
đôi cánh bùi ngùi thả buổi chiều xuống bến
ở đó những chiếc lá và hàng cây im lìm
hôm ấy người đi và không ngoái lại
một chiếc xe màu tro chở thương nhớ qua cầu
thời gian mang theo cơn mưa và mối tình xa vắng
bên sông
cánh hoa hồng điệp
đẹp và buồn
ôi, chưa hết mùa hoa mưng
mà nắng hạc đã rơi nhiều
đêm qua trên bụi bông trang trước ngõ
gió thổi rì rào
ngỡ bước chân quen
Sao không về
như đã hẹn
chiều nay bên khung cửa
đường cỏ may vô tình nắng đổ
con bướm ngà thiếu phụ ngủ buồn trên lá sen
Gió thổi vàng khóm hoa nàng hương ngoài sông lá
trên mái nhà xóm Ngự
tháng ba ngậm ngùi
vời vợi trời bên kia.
Biết bao giờ gặp lại
Loanh quanh
tìm mãi
người đã đi rồi
sao không đem hạt mưa cùng ra ngoài ấy
để đông về đỡ nhớ thương
mùa thu đi
không biết đến tận phương nào
trên cành vài chú chim sẻ non đang hót
tiếng chim bao giờ cũng du dương lưu luyến
sao chiều nay
bỗng tắt nửa chừng
có phải bởi mùa thu quên lời hẹn
hay đã bỏ quên
điều bí mật dưới cỏ may
Cuộc tình chơi vơi
tưởng chừng như chưa từng có giây phút cầm tay
úp mặt vào vai áo
những con đường những đồi cỏ lau ngơ ngẩn
núi Ngự hoang buồn
Cuộc tình
đi qua
mỗi ngày tôi nhớ
hoa vàng năm ấy vừa đến trên ngọn lau
mắt anh nhuốm màu xa
hồn nhiên như cánh buồm
khát vọng
giấc mơ tôi quấn quýt
vui như hội trăng rằm
anh hát bài ca xóm nghèo nắng nhạt
ngoài trời gió nhẹ
hương lúa bay lên cây
Hỡi ơi,
nói sao cho vừa
tình xuân năm ấy
Chừ, mộng đã tan
cơn mưa chiều cũng hùa theo lũ bằng lăng xuống núi
chiếc lá vàng rơi nơi cuối con đường
Tình như đám mây bềnh bồng
một sớm mai đi qua mái nhà
như còn như mất
như có như không
như ngôi giáo đường chiều mưa buồn tẻ
mất cả tiếng chuông màu hồng lấp lánh sau hàng liễu
mất cả hoàng hôn
(TCSH425/07-2024)
Tải mã QRCode
ĐÀM THÙY DƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
Nguyên Quân - Đông Hà - Tiến Thảo - Nguyễn Hoàng Thọ - Lê Ngã Lễ - Cao Quảng Văn - Vĩnh Nguyên - Triệu Từ Truyền - Từ Hoài Tấn - Trịnh Bửu Hoài - Phạm Bá Thịnh - Ngàn Thương - Vũ Trọng Quang - Đức Sơn - Lương Viết Khiêm - Nguyễn Thiền Nghi - Ngô Đình Hải - P.N.Thường Đoan - Hoàng Xuân Thảo
Hoàng Thúy - Hào Thiện Chân - Phương Uy - Trần Huy Minh Phương - Phan Duy - Vũ Thiên Kiều - Châu Thu Hà - Trần Thị Bích Huyền
TRẦN THỊ HUÊ
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
MIÊN ĐỨC THẮNG
Nguyễn Văn Vũ - Hường Thanh - Lê Trinh - Sơn Trần - Nguyễn Thị Nam - Trần Kiêm Thêm - Phùng Hiệu - Trần Thị Bảo Thư
Phạm Tấn Hầu - Trần Thị Tường Vy - Hồ Đăng Thanh Ngọc
Nguyễn Hoa - Lê Văn Ngăn - Y Phương - Thế Dũng
Phạm Văn Nuôi - Phan Trung Thành - Nguyễn Lãm Thắng - Tiến Thảo - Công Nam - Trần Xuân An - Nguyễn Công Thắng - Hà Văn Sĩ
Có lẽ, ngay từ những tác phẩm đầu tiên, tác giả đã đặt vấn đề tìm kiếm câu trả lời muôn thuở: “Văn chương là gì?” Ở đây, Phan Hoàng Phương mượn ý của Trần Dần, Phùng Quán để nói về mình trong nỗ lực đó (bài Đi trong mưa gió).
HỒ MINH TÂM
HOÀNG THỤY ANH
NGUYỄN THÁNH NGÃ
Nguyễn Đức Tùng - Nguyễn Tân Dân - Huyền Thư - Đông Hương - Nguyễn Bội Nhiên
Vũ Dy - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Văn Thanh - Triệu Nguyên Phong - Ngưng Thu - Nguyễn Duy Hới - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Văn Học - Đặng Văn Sử - Từ Hoài Tấn - Ngô Bá Hòa - Trường Thắng - Khaly Chàm
Ngoài chùm thơ gửi đến, tác giả Lữ Thị Mai không ghi thêm thông tin gì. Tuy vậy khi đọc thơ xong mới hay có lẽ cũng không cần giới thiệu gì nhiều; ngần ấy cũng đủ cho chúng ta thấy đó đích thực là con đường thi ca của một tác giả trẻ đang đi theo vết dấu của thủy thần…
S.H
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
DU TỬ LÊ