PHAN LỆ DUNG
Ảnh: tư liệu SH
Tháng ba đi rồi
Mùa xuân ngã xuống vai người đàn ông tóc đã đổi màu
chiếc áo nâu loay hoay trong gió
con giả đồng ngước mặt đi về phía đồi thông
sau lưng cỏ khô và gió
đầu đường kia con bìm bịp nhặt lá ngô đồng
đôi cánh bùi ngùi thả buổi chiều xuống bến
ở đó những chiếc lá và hàng cây im lìm
hôm ấy người đi và không ngoái lại
một chiếc xe màu tro chở thương nhớ qua cầu
thời gian mang theo cơn mưa và mối tình xa vắng
bên sông
cánh hoa hồng điệp
đẹp và buồn
ôi, chưa hết mùa hoa mưng
mà nắng hạc đã rơi nhiều
đêm qua trên bụi bông trang trước ngõ
gió thổi rì rào
ngỡ bước chân quen
Sao không về
như đã hẹn
chiều nay bên khung cửa
đường cỏ may vô tình nắng đổ
con bướm ngà thiếu phụ ngủ buồn trên lá sen
Gió thổi vàng khóm hoa nàng hương ngoài sông lá
trên mái nhà xóm Ngự
tháng ba ngậm ngùi
vời vợi trời bên kia.
Biết bao giờ gặp lại
Loanh quanh
tìm mãi
người đã đi rồi
sao không đem hạt mưa cùng ra ngoài ấy
để đông về đỡ nhớ thương
mùa thu đi
không biết đến tận phương nào
trên cành vài chú chim sẻ non đang hót
tiếng chim bao giờ cũng du dương lưu luyến
sao chiều nay
bỗng tắt nửa chừng
có phải bởi mùa thu quên lời hẹn
hay đã bỏ quên
điều bí mật dưới cỏ may
Cuộc tình chơi vơi
tưởng chừng như chưa từng có giây phút cầm tay
úp mặt vào vai áo
những con đường những đồi cỏ lau ngơ ngẩn
núi Ngự hoang buồn
Cuộc tình
đi qua
mỗi ngày tôi nhớ
hoa vàng năm ấy vừa đến trên ngọn lau
mắt anh nhuốm màu xa
hồn nhiên như cánh buồm
khát vọng
giấc mơ tôi quấn quýt
vui như hội trăng rằm
anh hát bài ca xóm nghèo nắng nhạt
ngoài trời gió nhẹ
hương lúa bay lên cây
Hỡi ơi,
nói sao cho vừa
tình xuân năm ấy
Chừ, mộng đã tan
cơn mưa chiều cũng hùa theo lũ bằng lăng xuống núi
chiếc lá vàng rơi nơi cuối con đường
Tình như đám mây bềnh bồng
một sớm mai đi qua mái nhà
như còn như mất
như có như không
như ngôi giáo đường chiều mưa buồn tẻ
mất cả tiếng chuông màu hồng lấp lánh sau hàng liễu
mất cả hoàng hôn
(TCSH425/07-2024)
Tải mã QRCode
Một khả thể: Tách bóng thế gian ra khỏi sự vật. Trần Quốc Toàn dùng vỏ não múc tháng năm đổ vào cuộc đời mình như một hoài vọng về dòng nước mắt chảy buốt cõi hoang sơ.
LGT: Bắt đầu từ thơ là những hoài thai mơ mộng, Lê Quang Trạng dọ dẫm bước chân mình đi trong đêm “ký ức cứa vào mắt ướt”. Một người sống giữa đồng bằng, hít thở bầy không khí ngọt bùi đồng nội, ăn trái mật trong đêm thả trăng gom bầy tinh tú và theo quang gánh ra tận biên giới của giấc mơ úp mặt. Diễn biến tinh thần của một tác giả trẻ sinh năm 1996 là sự truy vấn trí nhớ, ngõ hầu tìm lại mộc bản chân thật từ những đám cháy ký ức xa xôi, như những dòng thơ gầy cong mà suy tưởng.
Trường Giang (gt)
Trần Duy Trung - Nam Nguyên - Nguyễn Loan - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Phan Đạo - Phan Nam - Nguyên Hào - Nguyễn Nghĩa - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Thanh Hải
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
ĐỖ THÀNH ĐỒNG
Trương Đình Phượng - Hạ Nhiên Thảo - Ngô Hoàng Anh - Nguyễn Tân Dân
PHẠM QUYÊN CHI
“Phím sông Hương ngân lên từ phố núi” - là tiêu đề của báo cáo tổng kết sau đợt sáng tác của Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế ở Đắk Lắk trong những ngày đầu tháng 12/2017 vừa qua của nhà thơ Võ Quê.
THẠCH ĐÀ
Lê Hào - Võ Ngột - Phan Bùi Bảo Thy - Nguyên Quân - Trần Văn Liêm - Triệu Nguyên Phong
Hoàng Thu Phố là bút danh của Nguyễn Minh Ngọc, sinh năm 1985 ở miền núi Yên Bái, hồi hộp gửi đến Tạp chí Sông Hương những dòng thơ ban đầu và đã có duyên.
NGUYỄN HẢI TRIỀU
VŨ TRỌNG QUANG
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
NGUYỄN THỤY VÂN ANH
Tên thật Nguyễn Thị Giáng Vân, sinh năm 1959 tại Nghệ Tĩnh. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn, Đại học tổng hợp Hà Nội, 1980. Đã công tác tại Công trường Thủy điện Hòa Bình, biên tập viên Báo Phụ nữ Hà Nội. Tập thơ đầu tay: Năm tháng lãng quên, Nxb Thanh niên, 1990.
ĐÀO NGỌC CHƯƠNG
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
Lê Ân - Thảo Nguyên - Thy Lan
VŨ THANH HOA