NGUYỄN THIỀN NGHI
Ảnh: tư liệu SH
Lắng nghe tiếng ngày
Trên dấu chân hóa duyên sau mùa an cư
Nắng viết tên những vì sao
Lên chiếc gậy chăn đêm mất ngủ
Chọc rụng cô đơn
Phía bầu trời mọc rất nhiều lời cầu ước
Cùng khó khăn nhào nặn cuộc người
Đôi khi cúi xuống
Lời kinh cứu rỗi mắc cạn trong tâm
Nhìn chung quanh như chiếc lắc đồng hồ
Vừa chạy vừa thở
Buông tuột thời gian
Không hay
Ám ảnh sự tồn tại có lúc mọc gai
Trong chiếc bình đậy nắp
Những lời tụng rung đập
Đốt không cháy hết những gì cố buông bỏ
Môi vỡ nụ an nhiên
Xóa ký tự buồn nhiễm độc
Nhiễm độc cả mối tương quan lưỡng cực
Cùng một góc nhìn
Cùng một hướng đi
Tâm an bây giờ cũng khó
Chống gậy đi như con thú trong bầy
Chúi mặt trong vòng quay
Nối đuôi nhau cho hết một ngày
Khoảng cách có khi là tiếc nuối
Có khi là khoảng lặng
Quay về một góc người canh giữ
Từng bước khất thực chính mình
Bằng cái nhìn thấu hiểu.
Hài trăng
Có người bỏ quên bóng mình
Trong trăng
Dắt giấc mơ lội nhớ đi tìm
Giữa ngọn gió mùa ngái ngủ
Khoác chiếc áo dài màu cánh sen
Bước chân trần vấp trăng
Đánh rơi trên môi dấu cười ngậm ngải
Nỗi thương ai đắng chát đợi chờ
Nội thành qua cơn khát sữa
Cái nhớ nhỏ màu từ vú trăng
Từ hàng cây cởi áo
Bềnh bồng tiếng hát ru đêm
Lót bóng tình nhân
Trên dấu nỗi buồn vừa đi ngang
Xót lòng như gốm vỡ
Chìm quên trong cách xa
Ngồi chẻ nhỏ nhớ thương
Thành những que buồn đem đốt
Ngọn lửa thay đèn thắp lòng phố cổ
Tro tàn ủ hài trăng.
(TCSH424/06-2024)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT