NGUYỄN LOAN
Doi cát "Mũi Viết" ở Lệ Thủy - Quảng Bình - Ảnh: Thành Vương/baoquangbinh
Thơ từ Mũi Viết
(Tặng nhà văn Kim Cương cùng các văn nghệ sĩ Quảng Bình)
Mũi Viết* không viết lên trời
Không viết lên vở. Viết lời vào sông
Trải qua biết mấy thăng trầm
Mũi Viết đã viết bao vần thơ hay
Kiến Giang ghi nhận đủ đầy
Chiến công đánh Mỹ những ngày gian nan
Bài thơ được viết thêm “trang”
Lưu vào “bản thảo” sông đang giữ gìn...
Giờ vui ngày hội đua thuyền
Bao nhiêu cảm xúc ai truyền cho ai
Mà nghe Mũi Viết thật tài
Viết vào sông đã thành bài thơ quê...
Chiều nay Lệ Thủy em về
Hỏi xem Mũi Viết - viết gì tặng anh?
---------------------------------
* Mũi Viết: Là tên một doi cát lớn từ đất liền choãi ra chia sông Kiến Giang thành hai nhánh thuộc huyện Lệ Thủy tỉnh Quảng Bình - doi cát giống hình một ngòi bút nên từ xưa đã mang tên: Mũi Viết.

Viết cho Ngày Chưa Đến
Ngày Chưa Đến
bí mật chưa được bật mí
kho báu của trời còn khóa kín
chưa được công khai
Ngày Chưa Đến
có thể là ngày kim cương
ngày vàng, ngày bạc
cũng có thể là ngày củi mục
ngày tro xám, ngày mực đen
Ta - gã phu chữ nghèo hèn
hành trang chỉ có trái tim và tâm hồn đa cảm
luôn lấy thiên nhiên làm bạn
kiếm tìm Ngày Chưa Đến cho em
Phía trước vô biên
kho tàng thời gian chưa được mở
tôi hỏi mặt trời - mặt trời nhăn nhó... lặng thinh
tôi hỏi dòng sông - dòng sông cũng cau có... bực mình:
- Ta đâu biết được Ngày Chưa Đến!
hỏi bông hồng - bông hồng cũng bẽn lẽn làm ngơ...
Phía trước xa mờ
tôi đi tìm hoài vẫn vô vọng
câu hỏi xoáy trong đầu rát bỏng
thơ vội vàng vỗ cánh bay ra
Ngày Chưa Đến còn xa - còn xa lắm
chỉ có em là gần
và chỉ có tình yêu ta đang bắt nắm
nhưng thảng thốt một điều gì khó cắt nghĩa người ơi?
mong Ngày Chưa Đến là Ngày Bình Yên - Ngày Đẹp Nhất
Trong Đời!
(TCSH424/06-2024)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất