HUỲNH MINH TÂM
Ảnh: tư liệu SH
Nghi lễ cho hoàng hôn
Khi bóng chiều buông xuống, đàn cò bay về nhà
Tâm hồn tôi lang thang đâu đó
Trên bãi cỏ bầy côn trùng đang hòa tấu bản tình ca:
“Bạn đời ơi, bạn đang ở nơi đâu?
Có nhớ ngày tháng chúng ta bên nhau
Sao bỗng chốc chia xa
Trong nỗi đau vô tận
Tôi luôn nhớ thương người.”
Khi hàng cây bắt đầu đi vào giấc mơ:
“Một ngày sắp hết, xin cảm ơn
Mảnh đất đã nuôi dưỡng tôi
Không một lời cảm thán”
Tâm hồn tôi lang thang đâu đó
Trên những rặng núi cao
Dòng thác vẫn đổ xuống
Tâm hồn tôi đang tắm
Trên con sông ấu thơ có vài cánh thuyền bằng giấy
Về đâu hỡi thời gian, và tấm thân nặng nề
Sẽ ngủ ở nơi đâu, trên vùng biên giới
Núi rừng cô độc
Lúc người đàn bà về ngôi nhà của họ
Đóng kín các cánh cửa
Tôi rón rén bước
Qua các lỗ trống
Nhà thờ lớn
Sáu tầng cao và mười tám mét ngang
Tôi ngước nhìn và cầu nguyện
Tội lỗi của bản thân
Xin người hãy ban cho con sự chân thật
Sám hối
Mọi thứ đều có thể gọt sạch
Nhưng lòng dối trá của con
Như vết ố vàng trên chiếc áo trắng
Không thể nhạt nhòa
Ánh mặt trời mỗi ngày vẫn rạng ngời
Nhà thờ lớn và những vòm cây trong thành phố
Bầy chim sẻ đậu trên mái vòm, rỉa cánh trên cái sân rộng
Tíu tít về sự sống
Tôi đã có mọi hạnh phúc từ người
Nhưng tội lỗi và nỗi đau vẫn không thể nào chịu nổi
Mong mỗi ngày ánh mặt trời trong trái tim tôi
Trải chan hòa trên cánh đồng mơ ước
Mong sự an lành như ngọn gió
Nâng tiếng chuông rền ấm vang xa
(TCSH426/08-2024)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT