DƯƠNG THẮNG
Ảnh: tư liệu SH
Cây hồng đầu tiên
Cây hồng đầu tiên anh trồng tặng em
Nở bằng mưa xuân và niềm ấm áp
Khi đó ta mới về chung một nhà
Em nhìn ban công thầm ước
Giá có một vườn hoa
Lần thứ hai anh trồng nhiều cây hồng trên sân thượng
Lúc bọn trẻ đã thôi quyện hơi em
Anh đếm được có bao nhiêu vết xước
Những bình minh nhặt sương và xới gốc
Trưa nắng đỉnh đầu che phủ niềm xanh
Những buổi chiều dần cạn sắc hương
Em bảo rằng: anh không phải mua hoa
Nhà mình bày chiếc gốm đựng lời chân thật
Lần thứ ba ta chạy đi tìm mặt đất
Khi rễ cây không còn nơi bám víu
Khi chậu mẻ, sứt
Nhà hàng xóm vừa cãi nhau chuyện cơm áo gạo tiền
Thoáng thấy những bông hồng biến mất
Ngực em hồi hộp niềm tin
Lần thứ tư những cây hồng thôi khát
Hoa nhạt hương khi gió mùa về
Ngắt xuống vườn đời nụ mưa lạnh buốt
Im lặng anh tự trách
Cảm thấu em bật khóc
Nám tàn mòn trên sắc nắng lạ quen
Rồi rất nhiều lần cạn với gió sương
Bốn mùa hai ta, cây hồng và sân thượng
Mái nhà làm gương
Cửa sổ làm hướng
Đôi môi em lần theo hồi ức
Ánh mắt anh nhìn về mùa xuân
Ta nhận ra nhau bằng cây hồng đầu tiên
Ru nhịp thở trên đôi tay người vun trồng gối vụ
Bởi tôi còn đó thị thành
Tôi chờ tôi ở cơn mưa
Giữa trời giá rét ngày chưa cạn ngày
Đông thầm nghe gió luồn tay
Thời gian chớm phủ mảy may chuyện lòng
Tôi tìm tôi ở bên song
Tiếng mưa gạn tiếng đục trong bến đời
Ngoài kia người lướt qua người
Chưa từng lắng lại giữa vời vợi nhau
Tôi rằng tôi hỏi ngày sau
Ai đem chuyện cũ làm màu mè thêm
Đã thôi buốt lạnh hiên thềm
Chẳng màng hai tiếng nhân duyên vụng về
Là tôi thức với ngủ mê
Tim tôi lạc giữa bộn bề áo cơm
Ai mang mặt nạ đi buôn
Thở dài nén một nỗi buồn riêng tư
Để tôi bước mỏi thực hư
Tìm đâu cho thấy ngày chưa vội vàng
Bao năm lạc mất tên làng
Về thôi chân thật với hàng cau xanh
Bởi tôi còn đó thị thành
Đôi vai quẩy gánh bộ hành qua sông
Thuyền tôi dẫu lạc giữa dòng
Vẫn thao thiết một sóng lòng ru êm
(TCSH422/04-2024)
Tải mã QRCode
ĐÀM THÙY DƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
Nguyên Quân - Đông Hà - Tiến Thảo - Nguyễn Hoàng Thọ - Lê Ngã Lễ - Cao Quảng Văn - Vĩnh Nguyên - Triệu Từ Truyền - Từ Hoài Tấn - Trịnh Bửu Hoài - Phạm Bá Thịnh - Ngàn Thương - Vũ Trọng Quang - Đức Sơn - Lương Viết Khiêm - Nguyễn Thiền Nghi - Ngô Đình Hải - P.N.Thường Đoan - Hoàng Xuân Thảo
Hoàng Thúy - Hào Thiện Chân - Phương Uy - Trần Huy Minh Phương - Phan Duy - Vũ Thiên Kiều - Châu Thu Hà - Trần Thị Bích Huyền
TRẦN THỊ HUÊ
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
MIÊN ĐỨC THẮNG
Nguyễn Văn Vũ - Hường Thanh - Lê Trinh - Sơn Trần - Nguyễn Thị Nam - Trần Kiêm Thêm - Phùng Hiệu - Trần Thị Bảo Thư
Phạm Tấn Hầu - Trần Thị Tường Vy - Hồ Đăng Thanh Ngọc
Nguyễn Hoa - Lê Văn Ngăn - Y Phương - Thế Dũng
Phạm Văn Nuôi - Phan Trung Thành - Nguyễn Lãm Thắng - Tiến Thảo - Công Nam - Trần Xuân An - Nguyễn Công Thắng - Hà Văn Sĩ
Có lẽ, ngay từ những tác phẩm đầu tiên, tác giả đã đặt vấn đề tìm kiếm câu trả lời muôn thuở: “Văn chương là gì?” Ở đây, Phan Hoàng Phương mượn ý của Trần Dần, Phùng Quán để nói về mình trong nỗ lực đó (bài Đi trong mưa gió).
HỒ MINH TÂM
HOÀNG THỤY ANH
NGUYỄN THÁNH NGÃ
Nguyễn Đức Tùng - Nguyễn Tân Dân - Huyền Thư - Đông Hương - Nguyễn Bội Nhiên
Vũ Dy - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Văn Thanh - Triệu Nguyên Phong - Ngưng Thu - Nguyễn Duy Hới - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Văn Học - Đặng Văn Sử - Từ Hoài Tấn - Ngô Bá Hòa - Trường Thắng - Khaly Chàm
Ngoài chùm thơ gửi đến, tác giả Lữ Thị Mai không ghi thêm thông tin gì. Tuy vậy khi đọc thơ xong mới hay có lẽ cũng không cần giới thiệu gì nhiều; ngần ấy cũng đủ cho chúng ta thấy đó đích thực là con đường thi ca của một tác giả trẻ đang đi theo vết dấu của thủy thần…
S.H
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
DU TỬ LÊ